Hôm đó, Dương không bận rộn như mọi lần nữa, anh trở về nhà rất sớm, nhưng không thấy vợ đâu. Đang lo lắng bồn chồn thì anh nhận được 1 cuộc điện thoại từ bệnh viện “vợ anh bị tai nạn giao thông”. Dương lập tức lái xe đến bệnh viện nhưng anh suy sụp hoàn toàn khi bác sĩ báo tin:

– Vợ anh sẽ trở thành người sống thực vật.

Cả gia đình Dương và anh đều rất tuyệt vọng. Riêng Dương, anh luôn tự trách mình và cảm thấy mắc nợ với vợ vì anh cho rằng chính vì mình quá bận rộn không lo lắng cho vợ mà dẫn đến tai nạn bất ngờ ngày hôm nay. Vì thế tù hôm đó anh dành nhiều thời gian cho vợ hơn và hết lòng chăm sóc người vợ thực vật.

Từ ngày vợ ốm, Dương bỏ hết công việc ở nhà chăm vợ mỗi ngày. Ròng rã suốt mấy tháng trời, việc ăn uống vệ sinh thuốc thang của vợ đều 1 tay Dương lo liệu. Anh vừa chăm vợ vừa quản lý cửa hàng lại nhận thêm việc bán thời gian để kiếm thêm thu nhập.

Một hôm, thấy trời nắng đẹp, Dương kêu người đến nhà mát xa toàn thân cho vợ và ôm cô ấy ra ban công sưởi nắng. Nhưng khi đang mát xa dở, người kia thấy phần bụng của cô vợ là lạ thì gọi Dương nói:

– Bụng của cô ấy có vẻ hơi to, hay là có thai rồi.

Dương không tin bèn gọi bác sĩ đến kiểm tra. Không ngờ, vợ anh đúng là đã mang thai. Nghe tin đó, ban đầu Dương nhảy cẫng lên vì sung sướng, anh nhào vào ôm vợ rồi hôn lên trán cô. Nhưng ngay sau đó bác sĩ nói:

– Vợ anh đang phải điều trị hóa chất, mang thai lúc này rất nguy hiểm, tốt nhất nên bỏ cái thai này đi.

Dương rầu rĩ, anh không biết nên cười hay khóc lúc này, mong đợi mòn mỏi mới có đứa con nhưng giờ lại không giữ được, anh không đành lòng:

– Không..tôi sẽ không để vợ tôi phá thai đâu.

Mẹ Dương đang trong bếp hay tin vội vã đi ra nói với bác sĩ:

– Sao?? Có thai sao?? Thế cái thai được mấy tháng rồi bác sĩ??

– Hơn 4 tháng rồi. Cũng đã khá lớn, nếu muốn bỏ thì phải quyết định sớm.

Tuy bác sĩ khuyên hết lời, nhưng cả nhà đều nhìn nhau và quyết tâm giữ lại cái thai.
Dương thương vợ lắm, nhưng anh cũng không nỡ bỏ đi đứa con của mình và anh cũng tin vợ anh không muốn thế. Nhiều hôm anh xoa bụng vợ rồi thủ thỉ gì đó. Anh bây giờ bỏ hẳn công việc để toàn tâm toàn ý lo cho vợ con và mong chờ phép màu sẽ xảy ra.

Đến ngày sinh, vì vợ Dương nằm liệt đã lâu, các cơ đã teo lại nên phải mổ lấy đứa bé ra. Bên ngoài phòng phẫu thuật, Dương đi đi lại lại chỉ biết chắp tay khấn trời khấn phật cho 2 mẹ con bình yên.

2 tiếng trôi qua, cô y tá rạng rỡ bước ra khỏi phòng mổ:

– Chúc mừng anh, là 1 bé trai.

Dương xúc động trào nước mắt ôm lấy con:

– Còn vợ tôi?? Cô ấy sao rồi??

Cô y tá cười nói:

– Anh vào với vợ đi.

Dương tức tốc chạy vào. Nhưng anh không thể tin được vào mắt mình. Khi anh vừa bế con trai ngồi xuống bên cạnh vợ, cô ấy túm lấy áo anh giật giật:

– Anh…anh…con trai chúng…ta.

Dương trợn tròn mắt, anh cúi sát nắm chặt tay vợ:

– Vợ, vợ ơi…em khỏe lại rồi sao??

Vợ anh khẽ cười rồi nhìn vào đứa con, cô ấy mấy máy môi như muốn nói điều gì đó.
Khương quỳ xuống ôm trọn vợ con, cả nhà 3 người thật hạnh phúc. Trong giây phút ấy, anh bật khóc rất to khi chứng kiến điều kỳ diệu xảy ra khiến các bác sĩ cũng không khỏi rưng rưng xúc động.

Ban đầu anh chỉ nghĩ không nỡ bỏ đi 1 sinh linh tội nghiệp nhưng thật là kỳ tích khi chính đứa con này đã khiến bệnh tình của vợ anh thuyên giảm. Chính lúc sinh con đã mang đến sức mạnh cho người mẹ thực vật. Vậy mới biết tình mẫu tử quả là vô cùng thiêng liêng.

Nguồn: https://vietgiaitri.com/vo-thuc-vat-dot-ngot-co-thai-chong-bat-sinh-con-bang-duoc-20170428i2828994/

Xem thêm: Mỗi lần đến thăm chồng trong tù, vợ tôi đều nhổ một cọng tóc, sau khi ra tù về đến nhà tôi bật khóc khi phát hiện ra sự thật

Khôn sống ở nông thôn, sau khi tốt nghiệp đại học anh không vào làm trong công ty mà lựa chọn một con đường vô cùng khó khăn đó chính là khởi nghiệp. Vậy nhưng giữa lúc gian khổ nhất, Khôn đã gặp được người con gái mà anh muốn sống cùng trọn cuộc đời này, người ấy là Hồ.

Hai người quen nhau trong một buổi gặp gỡ, cả hai đều làm trong ngành xây dựng. Vì có chung sở thích nên Khôn và Hồ thường xuyên liên lạc, dần dần tình cảm phát triển, hai người chính thức hẹn hò. Hồ cũng từ bỏ công việc ban đầu của mình để cùng khởi nghiệp với Khôn.

Trong nháy mắt, cả hai đã yêu nhau được 3 năm, khi đó điều kiện tài chính khá ổn, cả hai quyết định tiến tới hôn nhân dưới sự chúc phúc của bạn bè. Một thời gian sau hai vợ chồng chào đón đứa con đầu lòng, gia đình vô cùng hạnh phúc. Lúc này, áp lực kinh tế ngày một lớn, Khôn không ngừng mở rộng sự nghiệp vì muốn tạo dựng một tương lai thật tốt cho con. Vậy nhưng chính điều này đã đẩy anh vào tù.

Mỗi lần đến thăm chồng trong tù, vợ tôi đều nhổ một cọng tóc, sau khi ra tù về đến nhà tôi bật khóc khi phát hiện ra sự thật - Ảnh 1

Khôn cung cấp vật liệu xây dựng, trước đây do làm nhỏ lẻ nên anh có thể tự mình kiểm giám sát toàn bộ quá trình. Vậy nhưng khi mở rộng kinh doanh, Khôn không có đủ thời gian để tự mình làm tất cả mọi chuyện, anh nhờ một vài người khác giám sát vật liệu xây dựng. Một lần tai nạn kỹ thuật đã xảy ra, nguyên nhân được cho là đến từ vật liệu do Khôn cung cấp. Vì chuyện này, Khôn vướng vòng lao lý, anh bị kết án tù 3 năm.

Những ngày trong tù, Khôn rất nhớ vợ con, mỗi khi vợ đến thăm, anh ngồi nói chuyện với vợ rất lâu. Vậy nhưng có một điều mà anh không thể giải thích, Hồ có một hành động bí ẩn mỗi khi đến thăm chồng. Hồ luôn nhổ một sợi tóc của cô trước mặt Khôn mỗi khi rời đi. Lần nào Khôn cũng muốn hỏi nhưng lại quên mỗi khi gặp vợ.

Mỗi lần đến thăm chồng trong tù, vợ tôi đều nhổ một cọng tóc, sau khi ra tù về đến nhà tôi bật khóc khi phát hiện ra sự thật - Ảnh 2

Thấm thoát 3 năm ở tù cũng đã trôi qua, Khôn mãn hạn tù, về đến nhà nhìn thấy con và vợ, anh nhận thấy đây chính là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình. Khi bước vào phòng ngủ, Khôn mở ngăn kéo tủ, cảnh tượng trước mắt khiến người đàn ông bật khóc. Thì ra mỗi khi vào tù thăm Khôn, Hồ đều nhổ một sợi tóc của mình rồi để tất cả vào một cái lọ thủy tinh trong ngăn kéo tủ.

Có lẽ mọi tâm tư, tình cảm của Hồ trong suốt 3 năm qua đều gửi gắm vào chiếc lọ thủy tinh này. Điều này đã tiếp thêm sức mạnh cho Khôn, giúp anh làm việc chăm chỉ để duy trì mái ấm hạnh phúc mình đang có. Khôn âm thầm đặt lại lọ thủy tinh vào chỗ cũ, anh thấy mình thật may mắn khi có một người vợ như Hồ.

Nguồn: https://phunuphapluat.nguoiduatin.vn/chong-di-tu-5-nam-moi-lan-vo-con-den-tham-deu-nho-1-soi-toc-luc-ra-tu-vo-moi-biet-su-that-thi-bat-khoc-a592288.html

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *